Kostenfalle 1: đăng ký mua phim mới ở Đức

Mỗi tháng công ty lừa đảo gửi 10 DVD phim về, đòi tiền, phim thì chưa bao giờ nghe tên, chưa bao giờ xuất hiện trên Kino, không biết lúc nào ấn nút đặt trên Internet nữa.

0 765

Khi tự nhiên thấy có giấy báo “bạn đã xem phim online ABC không trả tiền, phạm luật Copy right XYZ và phải trả tiền phạt 2000€”, hay là “bạn đã đăng ký dùng dịch vụ của chúng tôi vào ngày ABC, chúng tôi rất vui mừng gửi tới bạn hoá đơn thanh toán.” mà không hiểu từ đâu ra, mình mua dịch vụ từ lúc nào, xem phim gì mà bị phạt… thì việc đầu tiên cần làm là: mặc kệ nó! Sau đó thì lên googl 1 lúc sẽ thấy bạn không phải người duy nhất, cũng không 1 mình khi phải đối mặt với những cái bẫy như vậy!

Cứ lên google tìm “Kostenfalle” hoặc tên hãng đòi tiền + Mahnung hay Zahlungsaufforderung gì đó là sẽ hiện ra cả tỉ Forum bàn tán về cái này nhé.

Trường hợp đặt dịch vụ qua internet

Người tiêu dùng có quyền widerrufen trong vòng 14 ngày, kể từ lúc công ty kia thông báo cho bạn về quyền hạn này, nghĩa là nếu chưa báo thì chưa hết 14 ngày để huỷ bỏ hợp đồng đã ký. Kể cả đi ký hợp đồng với nhà bank mượn tiền thì người tiêu dùng cũng có quyền này nhé!

Nếu nó đã gửi mà bạn không đọc thì vẫn còn có thể anfechten. Lý do Anfechtung là vì nhầm lẫn: khi đăng ký sử dụng thì không thấy có báo giá, đến khi có hoá đơn về mới biết là phải trả tiền dịch vụ. Điều kiện là phải anfechten ngay khi phát hiện ra, nếu cứ ngoan ngoãn trả tiền thì không làm được gì rồi nha… cứ tiếp tục trả thôi…

http://www.verbraucherrechtliches.de/2006/07/21/vorgehen-bei-ungewollten-internet-abo-vertragen/

Thêm nữa là luật bảo vệ người tiêu dùng từ năm 2012: die Button-Lösung. Vì những dịch vụ mà chủ web sẽ cũng cấp ngay sau khi đăng ký (tải nhạc, phim…) thì sẽ không có 14 ngày để huỷ hợp đồng, luật pháp bảo vệ ng tiêu dùng bằng cách khác: luật quy định các dịch vụ trên Internet phải ghi rõ ràng phí dịch vụ, thông tin hợp đồng sao cho người tiêu dùng dễ dàng nhận biết rằng nếu họ đăng ký sử dụng dịch vụ thì sẽ phải trả bao nhiêu tiền. Nếu thông tin giá tiền được “giấu” đi hay không dễ dàng nhận biết vì màu sắc, kích cỡ chữ… thì hợp đồng sẽ không có hiệu lực.

Cho nên tốt nhất khi đăng ký thì nên chụp lại màn hình, nhiều trang web chỉ tồn tại vài ngày rồi sẽ bị thay thế bằng trang khác sao cho… đúng luật định!

Cách tự bảo vệ mình tốt nhất khi đăng ký bất cứ dịch vụ gì trên internet: Chụp hình lại cái trang quảng cáo của web lúc đăng ký, chụp lại từng bước đăng ký, cất vào 1 file. Sau này nếu có thư đòi tiền thì chỉ việc in ra, trả lời: lúc đó đăng ký không thấy có nói phải trả tiền, giờ tớ anfechten den Vertrag.

Cái khác nhau giữa widerrufen và anfechten:

Widerufen là huỷ bỏ hợp đồng, sử dụng khi họ không gửi Widerrufsbelehrung, Widerrufsrecht có hiệu lực trong vòng 14 ngày hoặc tới 1 tháng (tuỳ trường hợp, ví dụ ebay), tính từ ngày nhận được thông báo về quyền huỷ hợp đồng cho ng tiêu dùng (Widerrufsbelehrung).

Anfechtung sử dụng khi không còn Widerrufsrecht, nghĩa là khi hạn 14 ngày hoặc 1 tháng đã hết, Anfechtung khiến cho hợp đồng trở nên vô hiệu lực ngay từ đầu, điều kiện là phải có lý do theo luật định, ví dụ trường hợp này là nhầm lẫn về giá tiền.

Tốt nhất là viết cả 2 vào giấy và gửi đi, ví dụ như này: “Hiermit widerrufe ich fristgerecht den Vertrag vom …, Kundennr. … Auftragsnummer… Hilfsweise fechte ich den genannten Vertrag an wegen Irrtums.”

Là người tiêu dùng thì ở Đức được bảo vệ khá tốt, hầu như luôn có 14 ngày thời gian để suy nghĩ lại quyết định của mình, ví dụ mua hàng online, đặt dịch vụ online… ngoài cửa hàng cũng cho trả lại trong vòng 7-14 ngày nhưng cái đó chỉ là dịch vụ cửa hàng tự đề ra để cạnh tranh lẫn nhau thôi, không phải do luật định nha.

Luật chỉ bảo vệ khi bạn không nhìn thấy tận mắt, không kiểm tra hàng trực tiếp được, hoặc khi nhân viên tới nhà gõ cửa tiếp thị, khi mà bạn cảm thấy bị ép buộc phải quyết định mua thật nhanh chóng, khi mà bạn không tự nguyện bước chân vào cửa hàng để tìm đồ mình muốn mua.

Ký hợp đồng với nhà bank thì có 14 ngày suy nghĩ chứ mà ký hợp đồng Notar thì đặt bút đi ra khỏi cửa là hết được thay đổi ý kiến luôn.

Người tiêu dùng được nói đến trong bài này là những người mua, sử dụng dịch vụ không có mục đích buôn bán kiếm lời, không phải công ty nha.

Trường hợp nhà có con nhỏ

Nếu nhà có con nhỏ chưa tới 18 tuổi thì dễ khỏi nói. Cứ viết là do con chơi bậy trên internet, bố mẹ không cho phép, không biết, không đồng ý, và thế là xong.

https://www.internet-abc.de/eltern/familie-medien/gefahren-und-schutz-viren-mobbing-werbung-datenschutz/abzocke-kostenfallen/

Tác giả bài viết: Đỗ Hoa Ngọc

Kostenfalle 2: Hợp đồng điện thoại

 

Bạn muốn bình luận gì?

You might also like More from author

Leave A Reply

Your email address will not be published.